CÔN ĐẢO CHỐN TÂM LINH KỲ 2

 côn-đảo-chốn-tâm-linh

 Kỳ II: Đêm viếng mộ cô Sáu

Hiếm có người nào cất công ra Côn Đảo lại không tới viếng mộ cô Sáu. Thậm chí, cô Sáu đã trở thành lý do chính khiến hòn đảo xa xôi ấy trở nên gần gũi với đất liền…Người người đồn rằng, cô Sáu mất khi còn trẻ, lại là một biểu tượng của tinh thần bất khuất, nên thiêng lắm!

Cuộc đời của nữ anh hùng Võ Thị Sáu vốn đã đi vào vô vàn trang sách sử, vào cả bài học của bao thế hệ học sinh. Thế nên, chỉ xin lược lại ít dòng.

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo ở Đất Đỏ, Bà Rịa- Vũng Tàu. Đầu năm 1946, thực dân Pháp trở lại chiếm các địa bàn tại Bà Rịa lần thứ hai, trong đó có Đất Đỏ. Chị Sáu lúc ấy cũng vừa tròn 13 tuổi. Với bản chất thật thà, hiền lành, yêu quê hương, đất nước, nên nhìn thấy những cảnh giết người, cướp của tàn bạo của bọn lính Pháp, trong lòng chị đã hình thành một ý chí căm thù mãnh liệt, sâu sắc bọn thực dân xâm lược. Cuộc đời chị Sáu gắn bó cách mạng kể từ đó. Năm 1947, lúc 14 tuổi, chị Sáu vừa làm nhiệm vụ mua hàng, vừa làm nhiệm vụ giao liên để nắm tình hình địch và làm mật hộ viên công an xung phong Đất Đỏ. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng chị rất mưu trí, lanh lẹ và luôn hoàn thành nhiệm vụ được phân công. Năm 1949, chị đã trở thành người đội viên công an xung phong Đất Đỏ. Chị đã dũng cảm, sáng tạo và luôn hoàn thành nhiệm vụ người chiến sĩ công an xung phong, tham gia nhiều trận chiến đấu để bảo vệ quê hương, trong đó nổi bật nhất là trận đánh diệt tên cai tổng nổi tiếng ác ôn ở Đất Đỏ vào năm 1949 và dùng lựu đạn phá cuộc mít tinh tuyên truyền do Pháp thực hiện tại huyện. Vì vậy, bọn thực dân Pháp vô cùng lo sợ và căm tức đối với hoạt động của đội công an xung phong mà tiên phong là chị Võ Thị Sáu, nên từ đó, bọn chúng ra sức truy lùng ráo riết.

Vào tháng 12/1949, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ, chị Sáu đã sa vào tay giặc, hơn một tháng bị giam giữ tại nhà tù Đất Đỏ và khám đường Bà Rịa, địch dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dã man nhưng chúng vẫn không lấy được một lời khai nào của chị, sau đó bọn chúng đưa chị về giam giữ ở khám Chí Hòa. Mặc dù bị địch giam giữ nhưng chị Sáu vẫn tiếp tục làm liên lạc cho các đồng chí trong khám và cùng các chị, em trong tù đấu tranh buộc địch phải cải thiện cuộc sống trong nhà tù. Trước tinh thần đấu tranh quyết liệt và không nao núng của chị Sáu cùng những đồng chí trong tù, dù không đủ bằng chứng, nhưng thực dân Pháp cùng bọn tay sai vẫn kết án tử hình và đày chị ra Côn Đảo. Là người chiến sĩ kiên cường, dũng cảm, trung thành, chị Võ Thị Sáu vinh dự được Đảng ủy nhà tù Côn Đảo kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam và công nhận là đảng viên chính thức. Chị Võ Thị Sáu hy sinh vào sáng ngày 23/1/1952. Khi giặc Pháp đưa chị ra xử bắn, với nét mặt ung dung, bước đi vững chắc, ngẩng cao đầu, cất lên bài hát “Quốc tế ca”, với tinh thần lạc quan cách mạng, chị đã thể hiện tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cộng sản.

Chị Võ Thị Sáu là người tử tù đầu tiên ở Côn Đảo, cũng là người nữ tù nhỏ tuổi nhất. Chị đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND vào ngày 2/8/1993.

Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu khi còn sống vốn đã xứng đáng trở thành một bản anh hùng ca trác tuyệt. Nhưng sau khi chị hy sinh, câu chuyện ấy còn nối dài với nhiều truyền thuyết.

Chuyện là, sau khi chị Võ Thị Sáu hy sinh, những người tù chính trị ở Côn Đảo đã nhiều lần bí mật lập bia cho chị, dù cho nhiều lần bị địch đập phá. Những người tham gia phá bia mộ chị Sáu đều bị chết bất đắc kỳ tử một cách rất bí ẩn.

Một lần, một tên lính lấy búa tạ đập vỡ tấm bia mộ cô Sáu. Đêm đó bỗng dưng sấm sét đùng đùng, trời nổi cơn giông bão tối trời tối đất. Tên lính đó tự nhiên đội áo mưa đi ra phía nghĩa trang rồi bị sét đánh chết tím tái và cháy xém như cục than ngay dưới chân phần mộ cô Sáu. Từ đó không ai dám bén mảng tới chọc phá mộ phần cô Sáu nữa. Tuy vậy tấm bia hư hỏng rạn nứt kia không ai tới tu sửa cho đàng hoàng.

Một tù thường phạm trong nhà tù Côn Đảo tên là Nghị từ Phủ Lợi bị đày ra đảo, theo lệnh chúa đảo, hung hăng xách búa đến đập bia cô Sáu. Hôm sau, một tấm bia mới của cô Sáu đã lại mọc lên. Chúa đảo cho gọi Nghị, nhưng hắn đã nằm liệt một chỗ, không dậy nổi, hồi lâu lại gào lên thảm thiết: “Tội nghiệp em! Cô Sáu ơi, em lỡ dại!” Ba hôm sau Nghị chết.

Một tù quân phạm, tên Sước sau khi đập bia cô Sáu xong, nhận tiền thưởng uống rượu. Sáng hôm sau Sước được tìm thấy đã chết cứng, lưng dính chặt vào đá.

Trong đám lính trực tiếp đi phá mộ và đập bia ấy có vợ con sống ngoài ở đảo, tự dưng có hai tên lăn ra bệnh. Thuốc thang gì cũng không khỏi. Vợ con những tên lính này lén mang nhang và trái cây lên mộ cô Sáu cầu xin. Không hiểu sao những tên lính này bỗng dưng hết bệnh. Chuyện lan ra cùng với việc vợ con họ mang nhang lên tạ mộ cô Sáu lan khắp đảo. Kể từ đó không ai dám phá mộ cô Sáu cùng tấm bia nữa. Tấm bia đó còn được giữ lại đến nay. Đó là tấm bia thứ nhất (hiện nay ở mộ cô Sáu có 3 tấm bia mộ).

Tấm bia thứ hai là do chúa đảo Tăng Tư dựng lên. Lúc đầu đến Côn Đảo, Tăng Tư làm phụ tá chúa đảo. Vợ chồng Tăng Tư rất giữ lễ đối với cô Sáu, thường lén sắm lễ cúng cô. Có lẽ nhờ vậy được thăng tiến, từ phụ tá chúa đảo lên cấp phó của chúa đảo, rồi trở thành chúa đảo. Vào ngày nhận chức, Tăng Tư tạ ơn vị thần hộ mệnh một con heo quay, rồi khấn vái gieo quẻ, Tăng Tư nài nỉ cô Sáu: “Trăm lạy cô, ngàn lạy cô. Cô đã thương em thì thương cho trót. Nếu cô không đồng ý cho trùng tu mộ thì xin cô cho em đắp lại mộ và đặt một tấm bia đá cho cô”.

Gieo được quẻ, vợ Tăng Tư đến Chợ Lớn đặt ngay một tấm bia cẩm thạch mang ra làm lễ đặt bia long trọng. Trên bia có ghi dòng chữ “Liệt nữ Võ Thị Sáu”.

Khi khánh thành công trình tôn tạo Nghĩa trang Hàng Dương, Nhà nước đã dựng một tấm bia thứ ba ghi đúng ngày mất của anh hùng Võ Thị Sáu và vẫn để ba tấm bia cùng tồn tại trên ngôi mộ người nữ anh hùng Đất Đỏ.

Còn một câu chuyện khác xung quanh nấm mộ cô Sáu. Khi cô Sáu hy sinh, phía trước ngôi mộ của cô mọc lên một cây dương hai nhánh xanh tốt, một nhánh hướng về phía Nam và một nhánh hướng phía Bắc tỏa bóng mát bên ngôi mộ. Năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, Tổ quốc Việt Nam được thống nhất, không hiểu vì sao chính năm đó, nhánh dương hướng về phía Nam trên cây dương trước mộ chị Sau đang xanh tốt, bỗng nhiên héo cành rồi chết hẳn. Người trên đảo cho rằng, nước nhà thống nhất là ý nguyện của chị Sáu đã được thực hiện.

Đến năm 1993, khi Chủ tịch nước Lê Đức Anh truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND cho liệt sĩ Võ Thị Sáu, ý nguyện của chị được thực hiện, thì cùng năm ấy nhánh dương hướng về phía Bắc cũng bỗng dưng héo cành rồi cả cây lụi chết.

Sau khi cây dương hai nhánh phía trước mộ cô Sáu chết, Ban Quản lý nghĩa trang Hàng Dương đem một cây lê ki ma trồng thay thế vào nơi cây dương cũ đã chết. Nhưng rồi cây lê ki ma cũng chết. Công ty cây xanh trên đảo lại trồng một cây lê ki ma khác thay vào, nhưng lại chết. Mùa Xuân năm 1995, trong chuyến công tác của Bí thư Huyện ủy Côn Đảo, ông đã về tận quê hương chị Võ Thị Sáu ở miền Đất Đỏ, đưa cây lê ki ma trồng thế vào nơi hai cây lê ki ma đã chết. Kì diệu thay cây lê ki ma của miền Đất Đỏ bám rễ ăn sâu trên cội đất Hàng Dương, trước mộ người nữ Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu. 14 năm trôi qua, cây lê ki ma chỉ vươn cao quá đầu người, không ra hoa kết trái. Năm thứ 15, cây lê ki ma trước mộ chị Sáu bỗng nở hoa ra quả bói hiếm hoi nhưng rồi, quả bói cũng rụng dần khi trái vẫn non xanh… Dường như cây lê ki ma còn trẻ mãi như chị Sáu.

Người Côn Đảo đồn rằng, nên viếng mộ cô Sáu vào đúng nửa đêm, tức chính giờ Tý. Theo họ, đó là giờ thiêng nhất.

 

côn-đảo-chốn-tâm-linh

Chuẩn bị cho lễ viếng mộ cô Sáu, từ chiều, chúng tôi ra chợ trung tâm thị trấn. Hỏi đồ đi viếng mộ cô Sáu, chị bán hàng đưa luôn hai bộ đồ lễ. Một để viếng chung các anh hùng liệt sĩ đang được chôn cất ở Nghĩa trang Hàng Dương. Một để viếng riêng cô Sáu. Lễ vật viếng cô Sáu đúng như dành cho một người con gái trẻ. Đầy đủ gương, lược, quần áo, nón… Chúng tôi mua thêm thẻ nhang to, cùng ít trái cây và chai nước suối.

23h30, chẳng ai bảo ai, cả đoàn lần lượt tựu tề đông đủ ở phòng lễ tân khách sạn. Mấy thành viên nữ đi lần đầu có vẻ hơi e ngại vì chuyện ra nghĩa trang giữa đêm. Cô nào cũng thủ sẵn củ tỏi trong người. Từng viếng mộ cô Sáu một lần, tôi trấn an: “Yên tâm, nghĩa trang giữa đêm không lạnh lẽo tý nào đâu, lúc nào cũng nhộn nhịp như trảy hội”.

Hai xe, bốn người lại xuyên đêm về hướng Nghĩa trang Hàng Dương. Chỉ chừng mươi phút, cổng nghĩa trang đã sáng tỏ. Để xe vào bãi, hòa mình vào dòng người nườm nượp trên con đường rải đá. Ánh đèn cao áp trải khắp nghĩa trang, soi sáng từng hàng mộ. Ca khúc “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” cất lên tình cảm, da diết. Khói hương trầm, tiếng người đi, giọng người nói… biến nghĩa trang giữa đêm lạnh trở nên ấm áp lạ thường.

côn-đảo-chốn-tâm-linh

 

Điểm đến đầu tiên của mỗi người hành hương luôn là tượng đài tưởng niệm những chiến sĩ cách mạng đã hy sinh tại Côn Đảo. Một tháp đá vút giữa trời đêm tựa ý chí sắt đá, cao vòi vọi của những người anh hùng yêu nước. Đặt một phần lễ, thắp nén nhang thơm, lòng kính cẩn tưởng nhớ.

Chẳng cần ai chỉ, người lần đầu tiên đến cũng có thể tìm ra mộ cô Sáu. Bởi, lối dẫn ra mộ cô luôn tấp nập một dòng người. Và mộ cô Sáu lúc nào cũng rực sáng giữa màn đêm.

côn-đảo-chốn-tâm-linh

 

Mộ cô Sáu dường như không một giây nào vắng khói nhang. Người đến viếng cô vì nhiều lẽ. Người cầu danh, cầu lợi. Người cầu phúc, cầu phận. Người lại chỉ thắp nén nhang bày tỏ lòng biết ơn, cảm phục trước tấm gương hy sinh của một liệt nữ…

Thắp xong nén nhang viếng mộ cô Sáu, cầm bó nhang cả trăm que, tôi tiến tới từng hàng mộ ở phía xa. Mỗi ngôi một nén nhang, miên man giữa Nghĩa trang Hàng Dương, tôi đi xa mộ cô Sáu hàng mấy trăm mét lúc nào không hay. Xung quanh không còn một bóng người, ánh sáng đèn chỉ còn lờ mờ chỗ mờ, chỗ tỏ. Tĩnh lặng quá giữa cái mênh mông những bia mộ, ban đầu cũng có cảm giác hơi rờn rợn. Thế rồi, lại nghĩ, những người nằm đó toàn là các anh hùng liệt sĩ, những người đã cống hiến cả sinh mạng của mình cho nền độc lập của Tổ quốc, thì có gì đáng sợ. Bình tâm trở lại, mau chóng thắp nắm nhang đang tàn dần trên tay. Những mong, các cô, các chú, các bác được ấm áp giữa đêm lạnh…

[su_box title=”Côn Đảo – Chốn Tâm Linh Kỳ 1″ box_color=”#50c71f”] [su_button url=”https://danhgiahay.com/con-dao-chon-tam-linh/” target=”blank” style=”flat” background=”#14bc2b” color=”#ffffff” size=”2″ icon=”icon: eye” icon_color=”#191413″]Đọc Kỳ 1[/su_button][/su_box]

 

Save

Save

Save

Save

Click Here to Leave a Comment Below 0 comments

Leave a Reply: